Joomla 1.7 NivoSlider developed by NewJoomlaTemplates in collaboration with best web hosting reviews and ratings.
Print

NHÀ THƠ LÊ NHƯỢC THỦY

 

 

 

Lê Nhược Thủy

Sinh  năm 1949 tại Huế

Hiện đang sinh sống tại Sài Gòn

Tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Huế Ban Việt Văn. Cử nhân văn chương.

Nguyên Phó ban VH-VN báo ThanhNiên

Tác phẩm:

Khi không mà bỗng nhớ tập thơ, NXB Trẻ 1989.

Chia tay một dòng sông tập thơ, NXB Văn Nghệ 1996.

 

CỎ ƠI VÀ HƯƠNG ƠI

Có phải ngày vui qua mau
Mà đường đầy mưa phủ lối
Cơn mưa làm tình làm tội
Anh buồn như tượng đá ngàn năm

Thôi đừng nhìn hoài xa xăm
Em với hoài không tới
Nỗi đau nào chờ đợi
Nước mắt nào biển khơi

Có phải ngày vui chơi vơi
Em chòng chành như con sóng
Đêm khuya một mình buốt cóng
Nhớ hoài hương cỏ thuở hồng hoang

Ôi cuộc đời hợp tan
Anh muôn trùng xa ngái
Em đảo điên ở lại
Cỏ ơi và hương ơi...

.

MỘT THỜI ÁO TRẮNG

Chợt gặp lại bao tà áo trắng

Bỗng xôn xao nhớ nắng sân trường

Em vẫn hồn nhiên như xuân mới

Giấu nụ cười trong đôi mắt nâu


Chợt gặp lại bao tà áo trắng

Bỗng xôn xao nhớ nắng sân trường

Mái tóc thề nửa chờ nửa đợi

Nón bài thơ một phía nghiêng về


Em vẫn chép bài thơ màu mực tím

Trang giấy hồng ngỡ có mây bay

Có gió nương theo tà áo trắng

Có bàn tay khẽ chạm bàn tay


Em vẫn về đường xưa xanh lá

Hái cành hoa như thể vô tình

Thoáng nhìn nào khi không rơi lại

Cho trời chiều đầy nắng bâng khuâng ./.

 

ĐIỀU ĐƠN GIẢN


Đã nhiều lần, đứng bình yên trước biển
Biển mênh mông xanh biếc đến vô cùng
Sóng vỗ thành dòng thơ ngỡ chừng bất tận
Biển cũng là không...

Đã nhiều lần, trầm tư nhìn rừng núi
Rừng núi thênh thang cùng gió bạt ngàn
Cây lá gởi về đời từng lời ca mới lạ
Rừng núi cũng là không...

Đã nhiều lần, chiêm ngưỡng bầu trời và mặt đất
Có hôm nào chợt thiếu một vầng trăng
Muôn triệu vì sao như đôi mắt tình xao xuyến
Ôi bầu trời, ôi mặt đất cũng là không...

Tất cả chỉ là không
Khi đời ta vắng nhau.

 

anh_hoabinh by you.

Nhà thơ Lê Nhược Thủy và đạo diễn Huỳnh Phúc Điền

 

BẾN KHÔNG THUYỀN

 

Em mỗi ngày mỗi mới

Anh mỗi ngày mỗi xưa

Cảm ơn mùa xuân tới

Gợi tình đêm hoang sơ

 

Có ai đợi ai chờ

Bến không thuyền quạnh quẽ

Chút gió nương nhè nhẹ

Cũng cồn cào thịt da

 

Em bây giờ rất xa

Như một thời mơ mộng

Câu thơ thường bay bổng

Mà đời cứ lao đao

 

Thêm một chút ngọt ngào

Rượu thì hoài cay đắng

Đêm từng đêm yên lặng

Mây trôi bạc mái đầu …

 

 

CHÚT NẮNG GIÊNG HAI

 

Giêng hai ngọn gió ươm hồng

Gió se se lạnh đầu sông cuối ngàn

Bồi hồi chợt nhớ mênh mang

Một tà áo trắng bàng hoàng lòng nhau

 

Ơi người một thưở mắt nâu

Theo em,theo gió qua cầu xôn xao

Còn đây hương tóc ngọt ngào

Nỗi buồn chín mọng lúc nào không hay…

 

SÓNG THỜI GIAN

 

Sáng nay trời chợt dưng buồn

Nghe trong gió nắng mưa nguồn âm vang

Lòng như con sóng thời gian

Vỗ hoài bờ bãi hợp tan sớm chiều

 

Đời hoang bóng ngã tường xiêu

Thương em chín ửng thêm nhiều nỗi đau

Dòng sông ai biết nông sâu

Mái tóc đã cột đời nhau bao giờ

.

EM CÓ CÒN THẮT BÍM

Đất trời chợt mênh mang
Cho hồn ta yên lặng
Tìm nhau trong xa vắng
Em làm những cơn mưa
Có phải chùm mận hồng
Thấp vườn cây mùa hạ
Ngỡ trong từng chiếc lá
Ướp tình yêu nồng nàn

Gió ... ru.. mùa hương xưa
Mây ... lững lờ.. làn mây tím
Em có... còn thắt bím
Để ai... ngẩn ngơ tìm !
Để ai... ngẩn ngơ tìm !...

Vầng trăng mờ hư ảo
Treo bên đời mong manh
Nhớ dòng sông giông bão
Vẫn tìm về biển xanh


PLEIKU THÂN YÊU

Pleiku thân yêu

Nơi tôi sống mười năm với sương buông

nên sớm nên chiều

Với cơn mưa dầm dề buốt lạnh

Từng đọt nắng vàng rót mật mỗi mùa hoa

Con đường em đi qua

Như chiếc cầu vồng xanh mong đợi

Như lá thư tình chưa tới

Hàng thông cao xao xuyến, thầm thì

Thị xã nhỏ ngỡ bàn tay em, quyến luyến

Mỗi bước chân bậc đá gập ghềnh


Gió mùa khô xoáy tròn bụi đỏ

May mà tôi nhận ra em

Pleiku như choàng áo ấm về đêm

Con đường nào cũng là công viên hò hẹn

Chỉ lạnh mỗi lần em không đến

Dù vòm thông che kín gió trời

Thị xã tuyệt vời trong tiếng ru của lá

Nơi tôi sống thiết tha trọn vẹn dưới mái trường

Đôi mắt em hôm nào rưng rưng thương quá

Tưởng đang đứng ở sân trường đầy ắp nắng ban mai

Pleiku, Pleiku

Thị xã như trái tim đỏ thắm

Như tiếng cồng sâu lắng

Giữa tâm hồn.

L.N.T

.

Nhà thơ Lê Nhược Thủy, nhạc sĩ Phạm Duy, nhà thơ Du Tử Lê, cặp Lê Uyên Phương trong Tuần lễ Văn hóa Pleiku 1973.

 

*

 

 Copyright © 2008 - 2013 Võ Quê All rights reserved.