Print

"RU XA" MƠ HAY THỰC GIỮA ĐỜI

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 2910
Image Đọc tập thơ "Ru Xa" của nhà thơ Phạm Dạ Thủy (NXB Hội Nhà Văn - 2007).

"RU XA" MƠ HAY THỰC GIỮA ĐỜI

VÕ QUÊ

     Hạnh phúc của người làm thơ là được bạn thơ tặng thơ. Từ ngàn xưa cho tới hôm nay và chắc chắn đến muôn sau nữa, với tôi, trên thế gian này thơ đã trở thành một loại quà quý báu nhất hành tinh. Bạn thơ đã đem tiếng lòng để tặng đời tặng người đồng điệu thì còn gì đáng trân trọng hơn!

     "Ru Xa" đến cùng tôi trong những ngày mùa hạ. Thơ chợt là những thoáng gió mềm, những tao thơ lành mát đất trời. Xin cám ơn bạn đã tặng thơ.

       Dường như tình yêu quê nhà với thiên nhiên "sông cạn" biển xanh bình an và bão động đã hóa thân trong từng tâm trạng khắc khoải, tìm kiếm, mộng mơ, khát vọng, rạo rực, mong chờ...trong từng hoàn cảnh sống của người thơ để từ đó thơ là mạch nguồn sáng tạo cho Phạm Dạ Thủy gửi dâng đời:

Xin đi hết con đường ta đã chọn
Nẻo phù vân
chớp mắt khói sương thôi
Xin nhận hết những buồn vui số phận
Để bình yên bên kia dốc cuộc đời

       Dường như, bên cạnh những dòng thơ đầy trắc ẩn, dằn vặt, suy tư, những câu hỏi có không, ray rức từ nội tâm sâu lắng về kiếp người, cõi tình hệ lụy... Lần này từ "Ru Xa" tôi lại còn được gặp thêm một Phạm Dạ Thủy tĩnh tâm, tự tại, an nhiên, ung dung, khoan hòa khi đối mặt những thực tế muộn phiền:

Ta sẽ gặp ta xưa
Hồn nhiên và xanh biếc
Ta sẽ gặp lại người
Không khổ đau hối tiếc
Trong góc đời khuất lấp
Ta ru mình mềm môi
Bình yên và hạnh phúc
Còn rong chơi cuối trời

      Nếu quả thực người thơ đã tìm cho mình một cõi rong chơi thì hay biết mấy! Đến một lúc nào đó hạnh phúc khổ đau trong Phạm Dạ Thủy được thăng hoa thành ngọc quý, thành thơ. Và người thơ cũng không cần phải hỏi có bàn tay nào gỡ những đường tơ vương víu và khúc ru xa mơ hay thực giữa đời?

     Tôi đang hình dung một Phạm Dạ Thủy: Cát ấm dưới chân. Lời ru trong ngực. Trăng đẫm đầy hồn...trái tin ngân. Những nốt trầm hạnh phúc...

                                                                 Huế, 18.7.2007.

***

THƠ PHẠM DẠ THỦY

BIẾN TẤU CA DAO
Tóc mai nay đã úa màu
Vẫn xanh cái thuở tình đầu, lạ chưa?

 

Yêu nhau cúc nhặt cúc thưa
Về nhà dối mẹ chợ trưa chật người
Chiều chiều ra ngõ trông trời Nhớ về đằng ấy đứng ngồi không yên
Trúc xinh một góc ưu phiền Em xinh một bóng an nhiên sao đành
Trời xanh trong mắt em xanh Mà sao tím ngắt cái tình em trao
Xa rừng chim ngậm khúc sầu Xa người áo cũ rũ nhàu trăm năm
Đêm đêm nước mắt rơi thầm Tầm xuân xanh biếc nở nhầm vườn ai?

RU XA

Có một nẻo về mìh tôi đếm bước
Thôi xin chào huyễn hoặc một bóng ma
Quên đi nhé những lời ru mộng mị
Có hay không rồi cũng vậy thôi mà
Đừng nói nữa ngày vui giờ đã nhạt
Khoảng trời kia sương khói đã giăng mờ
Nắng đã khác gió mưa giờ cũng khác
Cả tôi giờ cũng khác tôi xưa
Thì sá gì chiêm bao hay đời thực
Sá gì thơ xót đắng trái tim buồn
Xa lạ quá những nồng nàn ngày cũ
Xin người đừng thắp lại ánh trăng...suông
Nẻo tôi về bình yên hay giông bão
Chẳng cần ai sánh bước để chung đường
Hạnh-phúc-khổ-đau chăng đầy ngõ nhỏ
Có bàn tay nào gỡ nổi tơ vương

VÀO THIỀN

 

Ném buồn vào gió buồn bay la đà
Cơn mơ đã dứt buồn còn chưa xa
Hai bàn tay không tình yêu đã hết
Đời vẫn mênh mông trái tim sắp kiệt
Tĩnh tâm vào thiền cơn khát chưa nguôi
Tụng ca tuổi mình hoàng hôn buông tím
Ném buồn vào sông buồn xuôi về biển
Bất chợt chồm lên nghìn sóng bạc đầu
Một ngày quá ngắn một đời qua mau
Giấc mơ cỏ lau nhuộm mình trắng xóa
Tụng ca tuổi mình gặp chiều xa lạ
Tĩnh tâm vào thiền hoang mạc niềm vui
(Trích từ tập thơ RU XA)